Ví dụ ÁNH SÁNG CHIẾU BỤI Người ở đời nếu không Niệm Phật sẽ không cảm thấy rằng bản thân có vọng tưởng cũng chẳng biết như thế nào gọi là vọng tưởng tán loạn vì cả đời bị chôn vùi trong phàm trần

Ví dụ: ÁNH SÁNG CHIẾU BỤI.
Người ở đời nếu không Niệm Phật, sẽ không cảm thấy rằng bản thân có vọng tưởng, cũng chẳng biết như thế nào gọi là vọng tưởng tán loạn, vì cả đời bị chôn vùi trong phàm trần.
Người Niệm Phật chúng ta còn biết bản thân có vọng tưởng, đây là có tiến bộ, cần nên chúc mừng. Giống như trong một căn phòng, nếu như không có ánh sáng chiếu vào cửa sổ thì sẽ không nhìn thấy bụi bặm. Nếu có luồng ánh sáng chiếu xuyên qua khe cửa thì liền thấy rất nhiều bụi li ti trong không trung. Đức Phật A-di-đà là Vô Lượng Quang, hễ chúng ta Niệm Phật thì Phật quang liền chiếu đến tâm chúng ta, Phật quang thẩm thấu, liền phát hiện bản thân ta là phàm phu vọng niệm tán loạn. Nếu không Niệm Phật thì suốt một đời bị vùi trong bụi trần vọng tưởng tạp niệm, không thể nào phát giác ra được.
Có người hiểu lầm rằng:
– Thưa sư phụ! Con ngồi trong Phật đường Niệm Phật không được, nhiều vọng tưởng lắm; con đi trên đường phố, vậy mà Niệm Phật rất thanh tịnh, không có vọng niệm.
Đây là họ chưa rõ nguyên do. Vì trong tâm họ động, nên vừa đi trên phố vừa xướng Phật hiệu thì cảm thấy tần số rất ăn khớp với tự tâm, cảm thấy thật thong thả; Còn ngồi trong Phật đường Niệm Phật, thân rất tĩnh nhưng tâm rất động, động tĩnh tương phản nhau rất mạnh, nên cảm thấy vọng niệm nhiều. Kì thật khi đi trên phố, vọng niệm còn nhiều hơn, nhưng đều là động nên không phát hiện ra được.
Có vọng niệm, liền khởi tâm nghi hoặc: ”Niệm Phật mà vọng niệm tán loạn như thế này thì làm sao có thể vãng sanh nổi?”.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Pháp sư Tịnh Tông.
(Trích: Tư tưởng Tịnh độ của Đại sư Thiện Đạo – trang 491)

CategoriesUncategorized

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *